Ký ức ùa về thật nhanh, An Lệ Đề chợt phát hiện đã qua bảy năm nhưng chuyện xảy ra đêm hôm đó vẫn còn trong đầu cô, giống như đã in lại không thể xoá bỏ.
“Em không hiểu……”
Nhìn nụ cười nhẹ nhàng của Thường Phong Dịch, An Lệ Đề khó tin là anh đã quên lời nói bảy năm trước, dù sao lúc ấy cô đã nói những lời không chỉ không xuôi tai.
Mặc dù cô vẫn muốn tìm cơ hội giải thích với anh nhưng lập trường giữa hai người làm cô không biết nên nói gì mới có thể biểu đạt sự hối hận của mình.
Nhưng cô không phải loại người không biết nhận sai, biết mình đã từng nói bậy, bây giờ có cơ hội, cô cũng sẽ không trốn tránh nói rõ ràng.
“Không hiểu cái gì?”
An Lệ Đề nhìn thẳng anh. “Đã qua cái năm không vui đó, tại sao anh vẫn có hứng thú với em?” Cô cũng không quên anh đã từng nói anh cũng không muốn “Ăn” quả non còn chua như cô……
“Anh chưa từng nói chuyện xảy ra năm đó làm anh không vui.” Thường Phong Dịch nhìn sự nghi ngờ trong mắt cô, cười một tiếng. “Em phải biết quy luật hấp dẫn nhau giữa nam nữ chứ? Em hấp dẫn anh… anh muốn em, khó hiểu lắm à?”
Khuôn mặt An Lệ Đề đỏ lên, hơi chần chờ mở miệng. “Anh thật sự không giận những lời năm đó em nói? À, thật ra thì lúc ấy em tức giận mới nói những lời không suy nghĩ đó…….”
Lông mi hơi rủ xuống lại nâng lên, Thường Phong Dịch cười nhìn cô. “Anh đã nói chuyện đã qua em không cần để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cao-thu-du-tinh/486605/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.