Jaime Miro chợt tỉnh giấc, giật mình bởi tiếng người rì rầm ở bìa khoảng trống. Anh chui ra khỏi túi ngủ, cầm súng, rồi tiến đến gần hơn, anh thấy Megan đang quỳ gối cầu kinh.
Anh đứng yên theo dõi cô. Hình ảnh một người phụ nữ yên lặng cẩu kinh trong khu rừng đêm toát lên một vẻ thoát trần, nhưng Jaime Miro lại chỉ thấy bực dọc. Nếu Felix Carpio không thốt ra chuyện ta đang đi về San Sebastian thì mình đã chẳng phải gánh thêm cái bà sơ này ngay từ đầu.
Việc anh phải đến San Sebastian là rất cấp bách. Đại tá Acoca lùng sục khắp nơi. Thoát khỏi lưới giăng của chúng, mình anh cũng đã khó khăn, thêm người phụ nữ này, nguy hiểm tăng gấp mười lần. Bực bội, Jaime đến bên Megan, giọng gay gắt hơn anh định.
- Tôi đã bảo sơ cần ngủ? Tôi không muốn ngày mai. sơ kéo chân chúng tôi lại. Megan nhìn lên, nhỏ nhẹ:
- Tôi xin lỗi, nếu như đã làm ông giận.
- Thưa sơ, tôi để dành sự tức giận cho những cái quan trọng hơn. Lòng tốt của các bà chỉ làm tôi phát ớn. Các bà sống cuộc đời trốn tránh trong những bức tường đá, để đợi một chuyến đi không mất tiền sang thế giới bên kia. Các bà làm tôi ngấy đến tận cổ, tất cả các bà.
- Bởi vì chúng tôi tin vào thế giới bên kia chăng?
- Không, thưa sơ. Bởi vì các bà đã trốn chạy thế giới này.
- Để cẩu nguyện cho các ông. Chúng tôi hy sinh đời mình để cầu nguyện cho tất cả các ông.
- Và các bà tin rằng điều Đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cat-bui-thoi-gian/1040940/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.