Tô Hạ nghĩ mình sống trở lại, được sống lâu thêm vài năm, đã có kinh nghiệm, sẽ không phải chịu áp lực dư luận nữa. Nhưng cậu ta không ngờ, lúc trước khi chưa sống lại, cậu ta cũng chưa từng gặp qua chuyện này.
Ở lại Anh Hoa, cậu ta có thể lấy học bổng, còn có thể tham gia thi đấu, có thể quen biết được các bạn học có quan hệ rộng, nếu rời đi thì sẽ không có gì cả.
Bùi Lĩnh giả rộng lượng nói không truy cứu, trong lòng Tô Hạ nghĩ, có tệ đến đâu thì coi như trải qua chuyện nước bổ não một lần nữa thôi. Qua thời gian dài mọi người sẽ quên, sẽ không còn gì to tát cả.
Cậu ta tự cổ vũ mình.
Nhưng không ngờ, chủ nhiệm lớp tìm cậu ta nói chuyện, cha mẹ cậu ta đã ngồi đợi trong văn phòng.
“…Tôi đã nói qua tình huống với anh chị rồi, Tô Hạ chụp lén bạn học, sau đó gửi thông tin đến các tài khoản truyền thông…”
Mặt cha cậu ta đỏ lên, vô cùng tức giận, mẹ cậu ta phải xin lỗi, hoang mang lo sợ.
Tô Hạ nhìn thấy tất cả. Cậu ta tức giận, cảm thấy thẹn quá hóa giận, không phải Bùi Lĩnh nói không truy cứu sao? Vì sao còn gọi cha mẹ cậu ta nữa chứ?
“Vốn dựa theo quy tắc của trường học, những chuyện như này có thể khuyên thôi——” Triệu Ngọc nhìn vẻ mặt tang thương của cha mẹ Tô Hạ, thấp giọng xin lỗi. Trong lòng cô không có ý kiến gì với hai vợ chồng này cả, nhiều hơn chỉ có thất vọng về Tô Hạ thôi. Cô ngắt lời xin
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/2988109/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.