Người đàn ông áo quần xoàng xĩnh, tay ôm đứa con trai bé nhỏ ngồi trước giường bệnh, nắm chặt lấy bàn tay người vợ đang nằm trên giường. Trên khuôn mặt sưng phù của người thiếu phụ, in hằn quá nhiều vẻ yếu ớt và quyến luyến.
Trong hộp cơm đặt trên mặt tủ, một nửa là cơm trắng, một nửa là thứ rau xào rẻ tiền.
– Mẹ ơi… Về nhà… – Đứa bé dẩu môi, kéo lấy tay người mẹ.
Chỉ một câu nói thôi, người phụ nữa bắt đầu khóc rấm rứt.
– Mẹ sẽ về thôi! – Người đàn ông khẽ đặt tay lên môi người vợ, dịu dáng nói: – Vừa rồi bác sĩ đã nói chuyện với anh, em bây giờ mới chỉ là giai đoạn đầu, chỉ cần tích cực phối hợp điều trị, khả năng chữa khỏi là rất lớn. Anh tin chắc là như thế, em cũng phải tin!
– Thật sao? – Người phụ nữ nhìn chăm chăm vào khuôn mặt chồng.
– Bác sĩ vừa nói với anh xong. Em không biết anh nghe mà sung sướng đến chừng nào! – Người đàn ông nói chắc nịch.
Tôi lắc đầu, lại là một kẻ nói dối. Vừa nãy, rõ ràng tôi đã nghe thấy ông bác sĩ mặt lạnh như tiền nói với anh ta rằng, vợ anh ta cùng lắm chỉ sống thêm được một tháng nữa.
Ngoài cửa, Đường Tiểu Hoa tay cầm một gói thuốc cảm cúm, thẫn thờ đứng nhìn đôi vợ chồng ấy, nhăm nhăm muốn bước lại gần, nhưng lại nhìn tôi rồi đứng im.
Còn một tuần nữa là tới ngày Cá tháng tư. Mùa xuân là mùa của căn bệnh cảm cúm. Mỗi năm cứ đến mùa này, Đường Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380237/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.