Trong Cánh Đồng Bất Tận, vô số cột đá tự nhiên cao lớn hình thù quái dị đứng san sát, biến mảnh đất trơ trụi không một ngọn cỏ này thành những mê cung đan xen chằng chịt. Khi họ đến nơi, là giữa trưa.
Bắc Đường Khẩn ghìm ngựa đi chậm lại, tiến vào giữa hai tảng đá không lồ đang nhe nanh giơ vuốt ở phía bắc. Đôi mày Đinh Tiểu Thác chưa bao giờ nhíu chặt đến thế. Ngay từ khi đặt chân vào khu rừng đá này, một áp lực khó chịu giống như một bàn tay lớn thô ráp bóp chặt lấy trái tim cô, khiến cô có phần tức thở.
Trời không hề âm u, nhưng nơi đây ánh sáng mặt trời lại không chiếu tới. Những cột đá xù xì quái dị giống như yêu ma chiếm cứ nơi này. Ẩn trong một mảng sắc màu nặng nề tử khí, toát ra thứ mùi của nguy hiểm. Thế nhưng, nỗi khổ sở của Đinh Tiểu Thác không phải vì sợ hãi, mà là sầu thảm, giống như một giọt mực nhỏ xuống mặt nước, từ một chấm nhỏ, dần lan rộng thành cả một vùng đen kịt. Nhất là khi họ đi xuyên qua khu rừng đá, vào khoảnh khắc một vách đá có hình lưỡi liềm tuốt khỏi bao chọc thẳng lên trời chợt sừng sững chắn ngang trước mặt, nỗi sầu thảm này bỗng càng thêm nặng trĩu. Vách núi sắc như lưỡi kiếm kia không phải đâm vào hư không, mà là đâm thẳng vào trái tim Đinh Tiểu Thác! Cô vội vàng quay đi không dám nhìn tiếp, lòng bàn tay đẫm lạnh mồ hôi. Bắc Đường Khẩn đã cảm nhận thấy sự bất ổn của cô.
– Sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380288/quyen-6-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.