✣ Vô tướng ✣
Một sinh mệnh dù nhỏ bé đến đâu, chỉ cần chúng không làm hại ai,
không xấu xa đê tiện, đều đáng được tôn trọng,
cho dù chỉ là một con kiến, một con thỏ, thậm chí là một con chuột.
DẪN
– Ngày mai tôi đi Paris.
– Chẳng phải nơi nào ghê gớm. Có cần phải mất công nói với tôi không?
– Có lẽ sẽ rất lâu cô không thể gặp tôi…
– Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ gặp cô!
– … Cô thật thẳng thắn.
– Tuy tiệm bánh ngọt chỉ là mối làm ăn nhỏ, nhưng tôi vẫn là một người làm ăn thật thà.
…
Mùa hè năm nay thật nóng nực. Tiếng ve ra rả quấy nhiễu tới tận chiều muộn vẫn chưa chịu dừng, ồn ào tới mức khiến người ta bức bối.
Lúc này đang kỳ nghỉ hè, cửa tiệm cũng đìu hiu hơn nhiều. Tôi nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, hưởng ứng phong trào sống xanh giảm thải khí carbon, bèn chuyển chiếc ghế mây ra ngoài sân, phe phẩy quạt nan, ngồi ngắm sao trời.
Trên chiếc bàn thấp bên cạnh bày hai tách trà, một tách của tôi, một tách của người vừa mới ra về. Tách trà của cô đã cạn. Cô là người duy nhất mà tôi từng gặp có thể một hơi uống cạn tách Phù Sinh, thậm chí không hề chau mày lấy một cái.
Gã béo ôm một thùng kem vani, từ sau lưng tôi lượn lờ bước ra, miệng lúng búng hỏi:
– Cô chủ, cô vừa nói chuyện với ai thế?
Tôi thản nhiên như không, bưng tách trà lên:
-Từ đầu tới cuối chỉ có một mình tôi ngồi đây!
–
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380303/quyen-7-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.