“Chuyện này không thể xảy ra vào một thời điểm tệ hơn nữa,” Luke rên rỉ khi anh đặt điện thoại xuống một tiếng sau đó. “Vì cái chết tiệt nào anh ta lại làm việc đó lúc này chứ?”
Tôi âm thầm tua lại cuộc nói chuyện trong đầu. Magda đã nói rằng cô ta đã đến Harvey Nichols để mua thứ gì đó mặc trong đám cưới của mẹ Steve. Cô ta đã tiêu tốn hai trăm bảng cho cái váy mới như thế nào, và cô ta đang trên đường trở về Chiswick trong một chiếc taxi thì Steve gọi điện như thế nào.
“Vì thế em bắt đầu kể với anh ấy về chiếc váy mới em vừa mua,” cô ta giải thích giữa những tiếng thở gấp gáp đầy nước mắt. “Và về việc em mong đợi được gặp gia đình anh ấy như thế vào và về -hức-hức-hức - món quà đáng yêu mà em đã mua cho mẹ anh ấy. Sau đó là một khoảng im lặng kỳ quái, và anh ấy nói rằng rất xin lỗi - hức-hức - nhưng anh ấy không nghĩ rằng em nên - hức-hức-hức - đến đó...”
“Thật tồi tệ cho em,” Luke nói đầy thông cảm. “Thế là anh ta mời em, rồi lại không mời em. Vì sao?”
“Anh ấy nói - hức-hức - anh ấy cảm thấy sẽ không công bằng nếu giới thiệu em với gia - hức-hức - đình anh ấy, khi anh ấy không nghĩ rằng chuyện này sẽ đi đến đâu.”
Magda tội nghiệp, tôi nghĩ. Đặc biệt khi cô ta nghĩ chuyện đó đang diễn ra quá tốt đẹp.
“Và chính xác lý do là gì, anh ta có giải thích không?” Luke hỏi với tất cả biểu hiện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-hoi-tinh-yeu/426000/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.