"Phải rồi," Trước khi Diệp Thanh Linh ngồi xuống, Thời Vũ lại khàn giọng bổ sung thêm, "Yên tĩnh chút, đừng quấy rầy tôi."
Diệp Thanh Linh gật đầu.
Thời Vũ nằm quay lưng về phía cô, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Mái tóc xoăn che khuất đầu vai, ngay cả bóng lưng cũng lộ ra vẻ xa cách.
Diệp Thanh Linh đứng im nhìn một chút, ánh mắt dần dần tối lại, bước từng bước nhỏ lui về phía sô pha rồi ngồi xuống.
Cô lấy điện thoại ra, từ tối hôm qua tới giờ cô không có thời gian để kiểm tra điện thoại nữa, dấu chấm đỏ hiện đầy trong phần tin nhắn Wechat.
Diệp Thanh Linh nhìn điện thoại chăm chú rồi ngẩn người một hồi.
Màn hình điện thoại của cô là ảnh phong cảnh thành phố, tuy nói là phong cảnh, thật ra cũng chỉ là ảnh chụp mấy tòa nhà cao tầng, mấy con đường xám xịt, đèn neon liên tục nhấp nháy khiến người ta nhìn muốn hoa cả mắt.
Chỉ là một bức hình cảnh đêm bình thường thôi.
Nhưng mà chỉ có mỗi Diệp Thanh Linh biết rằng ở một góc tối tăm nào đó mà mọi người nhìn không đến...!có cất giấu bóng dáng của Thời Vũ.
Diệp Thanh Linh không dám công khai lấy ảnh chụp rõ mặt của Thời Vũ làm hình nền điện thoại, bởi vì nếu bị Thời Vũ thấy thì đảm bảo cô ấy sẽ không thèm quan tâm, thậm chí sẽ cười nhẹ nhẹ mỉa mai.
Những lúc như vậy, Diệp Thanh Linh thường cảm thấy mình rất hèn mọn, hèn tới nổi giống như hạt bụi mờ.
Cho nên cô không dám.
Vài giây sau, Diệp Thanh Linh bấm vào app Wechat,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-ma-khong-duoc/1812039/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.