Sốt.
Nghe được âm thanh nôn nóng của bà ngoại, Thời Vũ mới kịp nghĩ lại, vừa rồi nhiệt độ của Diệp Thanh Linh cao như vậy là vì bệnh nên bị sốt.
Lúc nãy cô còn tưởng rằng Diệp Thanh Linh kiếm chuyện, rõ ràng là cô ấy không lạnh mà cứ chui rúc vào trong chăn.
Mà trên mặt đất còn có cả thuốc cảm...
Diệp Thanh Linh ngày hôm qua bị cảm?
Thời Vũ lúc này mới bất giác nhớ tới chuyện hình như bắt đầu từ sáng hôm qua thì giọng của Diệp Thanh Linh cũng đã hơi khàn.
Cho nên ngày hôm qua Diệp Thanh Linh làm việc chậm như vậy...!là vì bị cảm nên cả người không thoải mái? Vậy mà mình còn vì tức giận mà cố tình khiến em ấy tăng ca đến nửa đêm, thế nên sáng sớm tỉnh lại liền bị sốt.
Thời Vũ bối rối mà đứng tại chỗ.
"Cô Diệp bị sốt rồi ạ?" Nghe được tiếng bà ngoại, dì Liễu cũng vội vàng chạy từ bên ngoài vào, nôn nóng mà ngồi vào mép giường rồi sờ tay lên trán cô ấy rồi lại xoay người về hướng bà ngoại nói, "Bà Đường, bà ở trong phòng canh, tôi đi lấy thuốc hạ sốt đây ạ."
Bà ngoại cũng vừa đứng thở dài vừa không chịu được mà sờ sờ trán của Diệp Thanh Linh, mỗi lần sờ thì sắc mặt lại càng tối xuống.
Thời vũ nhìn bà ngoại và dì Liễu vội vội vàng vàng lo cho Diệp Thanh Linh, gấp không chịu nổi, trong lòng cô đột nhiên lại sinh ra một chút chua xót nhưng không biết phải làm sao.
Từ nhỏ, Thời Vũ đã không nhạy với cảm xúc, nhất là sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-ma-khong-duoc/1812049/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.