Diệp Thanh Linh khôi phục trí nhớ rồi, em ấy sẽ nghĩ thế nào?
Lúc Diệp Thanh Linh phản ứng được Thời Vũ vừa nói gì xong, đôi mắt cô bỗng chốc sáng lên, hoan hô một tiếng, nhảy lộc cộc vòng qua đầu xe rồi ngồi vào ghế phụ: "Chị Thời, em biết chị là tốt nhất mà!"
"Địa chỉ ở đâu." Thời Vũ không để ý Diệp Thanh Linh, chỉ nhàn nhạt mà hỏi.
Diệp Thanh Linh bấm mở bản đồ tự động, nhanh chóng nhập địa chỉ vào, vị trí của công ty Truyền Thông Tinh Nguyệt cách Thời Thị tập đoàn không xa, chỉ tầm mấy trăm mét.
Thời Vũ ghé mắt nhìn một cái liền dẫm chân ga, xuất phát.
Dọc theo đường đi, Diệp Thanh Linh vẫn liên tục ngân nga mấy câu hát.
Đến tòa nhà của công ty Tinh Nguyệt, Thời Vũ tắt máy nhưng chưa bấm mở khóa cửa xe: "Diệp Thanh Linh, em cầm hợp đồng rồi đừng có ký vội, em đem đến công ty gặp chị, chị nhờ luật sư kiểm tra lại một lần cho em rồi hẳn tính tiếp.
Để không thôi em ký cả giấy bán thân mà em cũng không hay."
"Dạ!" Diệp Thanh Linh tươi cười rạng rỡ, "Cảm ơn chị Thời."
Thời Vũ vẫn chưa chịu mở cửa xe, bỗng nhiên, cô mở khóa dây an toàn của mình, cúi người, dựa lại gần Diệp Thanh Linh, giống như đang chui vào lòng ngực của Diệp Thanh Linh.
Diệp Thanh Linh hơi cúi đầu một chút, thấy gương mặt của Thời Vũ đã gần trong gang tấc.
Lúc này, đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Thời Vũ hơi cong lên, trong đó hiện ra một chút cảm xúc nhu hòa hiếm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-ma-khong-duoc/1812069/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.