Thiệu Ninh hoàn toàn mơ hồ, Phượng Quân và Ôn Hành như đang chơi đố chữ, lúc thì nói là nhìn hoa, lúc thì lại bảo không thể nhìn trực tiếp. Cậu không hiểu gì cả!
Phượng Quân cười nói: "Đừng vội, ngươi rồi cũng sẽ thấy được cảnh sắc như vậy." Thiệu Ninh với vẻ mặt ngơ ngác, cậu sẽ thấy được cảnh sắc như thế nào đây? Từ lúc cậu nhìn thấy Ôn Hành trong di tích, trên người Ôn Hành luôn có một mùi hương rất dễ chịu. Ôn Hành không nói, cậu cũng không hỏi.
"Tu vi của ta quá cao rồi, ta đã sống quá lâu, sắp không thể kìm nén được mà phi thăng." Phượng Quân chắp tay sau lưng nhìn về phía hoàng hôn đang lặn dần ở phía Tây. Thiệu Ninh thắc mắc: "Phi thăng chẳng phải là mục tiêu tối thượng của tu sĩ sao?"
Bất cứ tu sĩ nào cuối cùng cũng đều muốn hoá tiên bay lên, chưa bao giờ thấy ai từ chối phi thăng cả. Thiệu Ninh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Phượng Quân, chẳng lẽ ngài có tâm nguyện chưa hoàn thành sao?" Phượng Quân khẽ thở dài nói: "Vốn dĩ chúng ta là Thụy Thú (thần thú may mắn),kết quả cuối cùng đều là thuận lợi phi thăng. Ban đầu, ta cũng nghĩ mình sẽ không có bất cứ vướng bận gì để mà phi thăng. Nhưng... ta đã có huyết mạch truyền thừa."
Đứa con của Phượng Quân sinh ra quá muộn. Nếu như khi Phượng Uyên (Fèng Yuān) đạt đến cảnh giới Xuất Khiếu, đứa bé mới ra đời, thì Phượng Uyên có thể ở bên cạnh chăm sóc cho đứa trẻ khôn lớn. Nhưng khổ nỗi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cay-gay-khat-thuc-cua-lao-bat/2789897/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.