Edit: riri_1127
Chương này ngắn mà chất gì đâu luôn
🤧
Chương 67: Lễ hội
Khóe miệng Nghê Thường cong lên. Cô đưa tay vỗ vào bắp đùi rắn chắc của anh.
"Anh cứ gạt em. . . . . ."
Lúc đầu, anh có được cô bằng cách dụ dỗ và lừa gạt.
Nhưng trách ai bây giờ?
Cho tới hiện tại, cô vẫn rất thích nó.
Viêm Trì cười khẽ, đưa cánh tay không bị thương lên chạm vào mặt vợ.
Đã bốn, năm tháng rồi hai người không gặp nhau.
Từ vết chai mỏng trên đầu ngón tay anh đến đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô chăm chú, tất cả đều mang theo nỗi nhớ mong da diết.
"Mệt không?"
"Em nghỉ ngơi trước đi, anh đi tắm." Viêm Trì hôn lên nốt ruồi chu sa dưới mắt cô, "Vừa lúc đêm nay ở đây có lễ hội bia, anh dẫn em đi chơi."
Nghê Thường cười nhẹ: "Được."
"Em không mệt," cô lại nói thêm.
Cô đã bay hơn mười giờ đồng hồ, nhưng anh mua ghế hạng thương gia rất thoải mái. Khởi hành từ Thành Đô vào buổi tối, sau khi cất cánh cô đã ngủ thiếp đi, đến khi thức dậy cũng vừa đến giờ ăn nên Nghê Thường không mệt chút nào.
Khóe môi Viêm Trì cong lên một nụ cười xấu xa: "Vậy chờ anh tắm xong thì chúng ta luyện tập chuyện vừa bàn mới nãy một chút nhé."
Nghê Thường khó hiểu: "Luyện tập cái gì?"
Anh nhướng mày: "Chuyện sinh em bé."
Cô không nói nên lời: "Anh, anh đang bị thương mà sao còn muốn. . . . . ."
Vòng eo nhỏ nhắn bị ôm chặt, cả người cô dễ dàng bị nhấc ngồi lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418107/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.