Edit: riri_1127
Đón tết hong quên nhiệm vụ 😆😆
Chương 57: Nhu yếu phẩm
Sáng hôm sau, không hề ngoài ý muốn, Nghê Thường ngủ dậy muộn.
Màn hình sáng lên, cô lấy điện thoại di động đặt cạnh gối ra, nhìn thấy một tiếng trước Giang Ngư gửi tin nhắn WeChat nói rằng bà nội còn cần kiểm tra thêm vài lần nữa, bảo bọn họ trưa hẵng đến.
Nghê Thường thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại xem trên tủ đầu giường có thứ gì, cô sững người một lúc, môi cong lên.
Mấy hôm trước trò chuyện trên WeChat, cô có nói trà nho có thể uống nóng, mùa đông uống sẽ chẳng sợ lạnh nữa.
Nói bâng quơ nhưng không ngờ anh đã mua nó.
Cũng không biết anh ấy dậy lúc nào.
Nghê Thường nghiêng người nhìn về phía tấm bình phong, nhưng không thấy ai, cô lại nhẹ nhàng gọi tên anh.
Nhưng không có động tĩnh gì.
Toàn thân đều ê ẩm trướng trướng, cũng không muốn cử động nhiều lắm. Nghê Thường mở cốc trà nho, một bên uống một bên vén chăn lên lén kiểm tra xem trên người mình có bao nhiêu dấu vết anh để lại. . . . .
Uống hết nửa cốc, cô mở WeChat và trả lời tin nhắn. Giang Ngư bên kia hỏi tại sao trả lời muộn như vậy, Nghê Thường xấu hổ không nhịn được, nên đã chia sẻ với bạn thân chuyện tối qua.
Giang Ngư trực tiếp gửi đến nửa màn hình chỉ toàn là "A a a" .
Giang Ngư: 【 Thấy thế nào?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418129/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.