Edit: riri_1127
Chương 46: Dỗ bé con ngủ
Viêm Trì cảm thấy mình bị điên mất rồi.
Còn ai có thể giày vò anh hơn bé con mềm mại đáng yêu này đây?
Chỉ một ánh mắt đã có thể khiến đổ gục, thành lũy sập tan vỡ.
Khi lý trí của anh đang bị chia cắt và sụp đổ, bé con đã dùng hai tiếng kêu thảm thiết để gọi lại sự kiên nhẫn và đau lòng . . . . .
Một nhát dao ôn nhu trí mạng, một nhát dao gϊếŧ chết anh.
Cuối cùng, Viêm Trì đi vào phòng tắm, một lúc sau mới đi ra.
Thấy quần áo trong máy giặt đã được giặt sấy xong, anh mặc quần áo của chính mình vào.
Một lần nữa đi đến sau tấm bình phong, nhìn thấy cô gái đang quấn chăn bông co ro trên giường. Nghê Thường nắm lấy mép chăn, cụp mắt nhìn vào đường viền áo, vẻ mặt vừa thẹn vừa ủy khuất, chóp mũi hơi nhăn lại.
Thấy anh lại đây, Nghê Thường lập tức quấn chăn càng chặt hơn, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ.
Cô hiển nhiên vẫn còn ngượng ngùng, ánh mắt xẹt qua cố ý không nhìn anh, hai má càng thêm ửng hồng, cùng với mấy sợi tóc lộn xộn trên má, cả người lười biếng quyến rũ, cũng không biết là chính mình đang câu dẫn người khác.
Viêm Trì ngồi ở mép giường, ánh mắt thâm thúy giúp cô vuốt lại mái tóc rối bù, sau đó duỗi một cánh tay ra ôm bạn gái vào lòng.
Nghê Thường tức giận đẩy tay anh ra một chút, đồng thời ngước đôi con ngươi mờ nước về phía anh
"Anh một chút cũng không thương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418178/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.