Edit: riri_1127
Chương 37: Có muốn. . . . .
Đôi môi nhỏ xinh của Nghê Thường đã bị hôn lên.
Vừa nhẹ nhàng vừa nhanh chóng.
Giống như cánh bướm mới dạo qua một đường để trộm mật. . . . .
Cũng giống như chuồn chuồn ngắn ngủi lướt trên mặt nước. . . . .
Trước khi ý thức của cô trở lại, đôi môi của anh đã rời đi một cách ranh mãnh.
—— chỉ để lại chút độ ấm, cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt.
. . . . và một cảm giác hồi hộp đến bất ngờ, tim đập thình thịch.
Mọi người chung quanh lại một lần nữa bộc phát ra âm thanh long trời lở đất:
"Che đầu làm gì đấy!"
"Cừ thật, làm chúng ta không thấy gì.
"Nhiều người như vậy còn thở đấy! Thật tưởng chúng ta là người chết sao!"
"Thế nào! Thế nào! Tao sớm nói qua Yanchy là cái cầm thú! Mỹ nữ, hiện tại chạy còn kịp!"
. . . . . .
Nghê Thường hoảng sợ lôi kéo chiếc áo khoác trên đầu xuống, khuôn mặt đỏ bừng đến tận cổ. Cô không dám ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ôm mình trước mặt, lại càng không dám quay đầu lại nhìn một đám người phía sau.
Viêm Trì lại vuốt ve mái tóc hơi rối của cô, nhẹ giọng hỏi: "Đã đến giờ ăn rồi, em đói chưa?"
Nghê Thường không trả lời, dùng ánh mắt xấu hổ đến ửng hồng liếc anh một cái.
Anh nở nụ cười, lại giơ tay chạm đến tóc cô, mân mê thưởng thức, ngón tay chậm rì rì trêu loạn một vòng.
"Vậy em ngồi đây chờ một lát? Chờ anh xong việc chúng ta đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418199/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.