Edit: riri_1127
Chương 24: Dễ thương...
Nghê Thường bình tĩnh nhìn anh đang cầm di động mình.
Khiếp sợ qua đi, tâm trí cô trống rỗng, trở nên xuất thần.
Thành Đô dân số cố định hơn 10 triệu người, nhưng làm thế nào cô cũng không tránh khỏi anh thế nhỉ.
Ngẫu nhiên gặp mặt, hội ngộ, chia ly. . . . . .
Mặc kệ nhìn có vẻ xa rời cỡ nào, nhưng đến với hai người bọn họ, giống như đều biến thành sự kiện tất nhiên.... *okay tui sẽ thêm tag truyện duyên trời tác hợp cho hai người=)))
Nhiều sự trùng hợp đến quá mức, có phải hay không gọi là. . . . .
Định mệnh? ?
Khi trong đầu xuất hiện ra từ này, Nghê Thường cũng bị chính mình làm cho giật nảy.
Cô chớp mắt thật nhanh, kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ của mình.
Đối diện, Viêm Trì đem dĩa trái cây đặt tới trước mặt cô, một bên lười biếng nói vào điện thoại, "Được, vậy con sẽ nói cho cô ấy biết."
Bên kia điện thoại không biết Hứa Chi Lan nói gì đó, anh mi tâm nhíu chặt: "Mẹ đừng bận tâm nữa, được không?"
Anh lại nhấc lên mí mắt nhìn Nghê Thường, lười biếng nói: "Cũng đừng hỏi."
Nghê Thường: ". . . . . ."
Cô cũng muốn cũng biết mẹ anh đang hỏi cái gì. Lúc cô gặp lại Hứa phu nhân phải giải thích thế nào về quan hệ của hai người đây.
Là nói về thời gian ở cao nguyên kia, hay là về lúc dự án di dời phá dỡ nhà cổ . . . . . .
Tiểu thuyết viết cũng chưa có tình huống như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418228/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.