Trong vườn dạ lan hương nở rộ, Jonathan đứng ngay lối vào bằng đá, ngắm vợ mình. Nàng đang ngồi trên một băng ghế gỗ, cậu con trai vừa ra đời nằm gọn trên tay. Chiếc váy bằng vỉa muslin hồng được trang trí bằng những dải ruy băng đong đưa trong gió nhẹ, trông nàng như một đoá hoa quý hiếm. Sợi dây buộc quanh nón hơi bị tuột và anh mừng là nàng vẫn còn nhớ khoác áo choàng. Đã nhiều ngày, Victoria thật rất muốn được ra ngoài, nhưng nàng thường quên mất một điều.
Dù rằng đã là đầu xuân và bên ngoài vẫn còn hơi lạnh, nàng ngẩng đầu nhìn mặt trời toả sáng và mỉm cười. Nhóc Christopher được ủ kín trong bộ quần áo ấm áp, và khăn choàng làm bằng lông cừu mịn màng.
Hình ảnh họ cứ quấn lấy anh. Vợ và con trai là món tuyệt vời nhất mà anh được nhận, thật kỳ diệu khi họ chính là gia đình anh.
Victoria thấy chồng đứng nhìn mình, nàng mỉm cười. "Chúng ta nhận được một lá thư từ Margaret. Con bé quyết định sẽ kết hôn ở Luân Đôn và muốn mời chúng ta tham dự."
"Em chắc là muốn đi chứ?"
Nàng gật đầu. "Em đã bảo Mary thu xếp hành lý." Jonathan bước đển ngồi xuống cạnh nàng, đưa tay nắm lấy tay con. Những ngón tay nhỏ nắm lấy phân khớp tay anh, và điều kỳ diệu chính là thứ nhỏ nhắn như thế lại có thể chi phối toàn bộ tình cảm trong trái tim anh. Nhưng chính vợ mới là nửa kia của anh. Anh không sao tưởng được sẽ có ngày sống không có nàng.
"Em có thiết kế được kiểu nào mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chang-cong-tuoc-bi-an/1207096/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.