Nghe thấy tiếng xưng hô này của nàng, trong lòng Nghiêm Chính không chịu nổi có chút kích động, ý vị nói: “Thật tốt quá, thật tốt quá. Tôi thật sự không nghĩ rằng còn có thể gặp lại cô… Cô vẫn ở lại nơi này, không rời đi sao?”
“Uhm, mấy năm nay tôi vẫn luôn ở tại T thành.” (T thành là gì mềnh chịu =.=”)
“Chúng tôi đều nghĩ rằng cô… không nghĩ tới a…” Nghiên Chính xúc động nói, ông nhìn Lục Tiểu Phong đánh giá lại một lần nữa. “Cô thay đổi rất nhiều, khi đó thiếu chút nữa tôi không nhận ra cô, nếu không phải vì người bạn kia của cô tôi còn nhớ một chút.”
Lục Tiểu Phong phản đối cười cười: “Con người luôn thay đổi, hẳn là Nghiêm Đội hiểu được, tôi không thay đổi… thì không sống nổi.”
Nghiêm Chính im lặng gật gật đầu: “Có thể gặp lại cô là tốt rồi, tư tưởng của tôi treo lơ lửng vài năm cuối cùng cũng buông xuống.”
“Chẳng lẽ Nghiêm Đội cho rằng tôi thật sự phát điên? Không biết thương xót bản thân? Tôi sẽ không, tôi sẽ sống sót, mặc kệ như thế nào cũng đều phải sống.”
Lục Tiểu Phong nói xong, hai bên bắt đầu lâm vào một trận im lặng đầy áp lực, hai người đều đang điều chỉnh lại ý nghĩ, tổ chức lại lời nói.
Lại vẫn là Lục Tiểu Phong mở miệng trước, nàng ra vẻ thoải mái nói: “Nghiêm Đội, tôi cũng đã không việc gì, ông cũng đừng tiếp tục khổ sở, cái này không giống ông.”
Nghiêm Chính mở to miệng hít một ngụm khí, vẻ mặt vẫn ảm đạm, miễn cưỡng cười nói: “Đúng, chung quy lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chang-to-dai-chien-bach-cot-tinh/1429853/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.