Hai trăm chín mươi lăm con ong vò vẽ co rút lại trận doanh diện tích chưa đến không phẩy năm thước vuông, tiếng vù vù thanh thế kinh người hù Trần Thiếu Thanh, Đường Xán Hoa, Tiểu Phân sợ bay mất hồn vía. Khi ba người thấy rõ mặt thật của áng mây đen thì bầy ong vò vẽ đã cách Trần Thiếu Thanh, Đường Xán Hoa, Tiểu Phân chưa tới năm thước. Giây lát sau ong vò vẽ bay đến đỉnh đầu ba gười. Nếu lúc này ong vò vẽ công kích thì Trần Thiếu Thanh, Đường Xán Hoa, Tiểu Phân đừng hòng chạy thoát.
May mà bầy ong vò vẽ không định đụng vào ba người, chúng nó bay lướt qua đầu Trần Thiếu Thanh, Đường Xán Hoa, Tiểu Phân vào miếu Quan Âm.
Trần Thiếu Thanh chưa kịp lau mồ hôi lạnh thì nghe tiếng Đinh Kiến Vĩ gào rú càng thê thảm trong miếu Quan Âm.
- A... Đừng... Đừng cắn ta... A!!!!
Cả quá trình khoảng mười lăm giây, tiếng gào trong miếu Quan Âm ngừng bặt, bầy ong vò vẽ lại bay ra hướng tới tổ ong cách xa trăm thước.
Trần Thiếu Thanh bản năng ngước đầu nhìn ong vò vẽ đột nhiên đến rồi nhanh chóng rời đi, không biết là ảo giác hay gì nhưng gã thấy bầy ong vò vẽ tách ra giữa không trung xâu thành bốn chữ Hán: Ngự Long chân quân.
Bốn chữ xuất hiện hai giây rồi tan nhưng Trần Thiếu Thanh đã thấy rõ ràng, gã như lại chứng kiến Ngự Long chân quân đứng trên đầu rồng bạc, vị thần tiên mặt mũi giống bằng hữu tốt Diệp Dương Thành y như đúc.
Đường Xán Hoa, Tiểu Phân không thấy chữ Hán bầy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chap-chuong-than-quyen/2422939/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.