Trước tình hình lúc này, Phục Nhan không nói thêm gì, còn Bạch Nguyệt Ly cũng không gặng hỏi đến cùng.
Cảnh sắc trên đỉnh núi đẹp đến mê hồn. Ngay trước cửa động phủ là một hồ nước xanh biếc, mặt hồ lấp lánh dưới ánh nắng như được dát vàng, từng con sóng lăn tăn lấp loáng khiến người ta phải nheo mắt lại.
Vị Kiếm Tiên kia sau khi đưa nữ tử vào trong động phủ, từ bên trong liền vọng ra những đợt sóng linh lực. Mùi đan dược thoang thoảng trong không khí, rõ ràng là y đang vận dụng pháp thuật, phối hợp linh đan để chữa thương cho nàng.
Nhìn thấy cảnh đó, Phục Nhan và Bạch Nguyệt Ly không dám tùy tiện bước vào mà chỉ lẳng lặng quan sát xung quanh. Quả nhiên nơi này chẳng phải chốn tầm thường, linh khí hội tụ thành từng luồng rõ rệt, trong rừng còn mọc đầy những linh thảo quý hiếm — đích thực là nơi tụ long mạch, địa thế phong thủy tuyệt vời, rất thích hợp để tu hành.
Không rõ đã qua bao lâu, cuối cùng vị Kiếm Tiên với phong thái thoát tục ấy cũng bước ra khỏi động phủ. Nữ đệ tử của Hợp Hoan Tông kia chắc đã tỉnh lại.
Sau khi rời khỏi động phủ không lâu, Kiếm Tiên lập tức ngồi thiền nhập định, đến khi hoàng hôn buông xuống thì lại đứng dậy luyện kiếm, suốt cả quá trình không hề nghỉ ngơi chút nào.
Mãi đến giờ Ngọ ngày hôm sau, nữ tử kia mới chầm chậm bước ra khỏi động phủ. Sắc mặt nàng còn rất tiều tụy, thân thể yếu ớt. Lúc đó, Kiếm Tiên đang ở bên ngoài luyện kiếm,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chap-kiem-om-di-su-ty/3020031/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.