“Mày về trễ,” bà ta nói với Gabriel Silk khi anh chàng này chạy vắt giò lên cổ trên hành lang.
“Xin lỗi, Giám thị,” nó làu bàu.
“Cậu coi,” Gabriel nói với Fidelio, “sau khi bắt đi vơ vẩn trong khu đổ nát dơ dáy đó, họ vẫn bắt tôi phải làm xong bài tập về nhà…”
Nó chợt chú ý đến bộ mặt khổ sở của Fidelio. “Chuyện gì vậy?”
“Charlie vẫn còn ở trong khu vườn hoang,” Fidelio gần như mếu máo.
“Cái gì?” Gabriel Silk thay đổi thái độ tức thì.
Một tia sáng quả quyết lóe lên trong đôi mắt xám của Gabriel, và trông nó như cao hơn, đứng thẳng người hơn.
“Tụi mình phải coi lại vụ này,” nó nói rành rọt và quay đầu đi ngược lại hành lang.
Fidelio bám theo, hoang mang không biết Gabriel định làm gì. Đến đầu cầu thang, Gabriel ngoái lại bảo.
“Fidelio, trở lại phòng ngủ chung. Bây giờ cậu không giúp được gì đâu.”
“Tôi muốn đi với anh,” Fidelio nài nỉ. “Charlie là bạn của tôi.”
“Không được,” Gabriel nghiêm giọng. “Đây không phải là chỗ của cậu. Nguy hiểm lắm. Cậu phải để việc này cho tụi tôi.”
Gabriel xem ra đã có được một cái nhìn hết sức thuyết phục.
Fidelio lùi lại. “Anh nói ‘tụi tôi’ nghĩa là sao?” nó hỏi.
“Những hậu duệ của Vua Đỏ,” Gabriel nói rồi phóng xuống cầu thang
Cuộc Chiến Của Những Kẻ Có Phép Thuật
“Trò chạy đâu vậy, hả?” thầy Paltry gọi khi Gabriel đi ngang qua hành lang. “Trò phải ở trong phòng ngủ chung mới phải chứ.”
Gabriel tảng lờ ông thầy. Cậu vọt qua một ngưỡng cửa, lên cầu thang, và lao dọc theo hành lang dẫn đến phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2156989/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.