“Được rồi,” Charlie nói.
“Bồ mở đi, Charlie,” Benjamin giục.
Charlie bước về phía trước và quỳ xuống cạnh cái thùng. Bây giờ nó có thể nhìn thấy rát rõ các chữ: MƯỜI HAI TIẾNG CHUÔNG CỦA TOLLY. Đầu tiên nó sờ vào các mẫu tự “M”, ấn nhẹ nhưng dứt khoát. Tiếp đến là chữ “Ư”, đến đây thì Charlie nhận thấy nó không thể dừng lại được nữa. Quá sức là dễ dàng. Nó ấn từng chữ, từng chữ một, và khi nó ấn ký tự cuối cùng, là “Y”, một tiếng vỗ nhẹ phát ra từ bên trong nắp thùng.
Charlie lẹ làng đứng lên và lùi lại vài bước.
Với một tiếng “rắc” thật lớn, nắp thùng bung ra sau, và một bức tượng người bắt đầu nhô lên khỏi cái thùng.
Chắc chắn đây không phải là những gì Charlie mong đợi. Nó đã tưởng tượng tổ tiên của tiến sĩ Tolly phải là một cụ già, mặc đồ nhung. Trong khi hình nhân bật ra khỏi cái thùng này là một hiệp sĩ. Những cánh tay và cẳng chân của chàng được bọc trong áo giáp sáng lóa, gồm những vòng kim loại xâu chuỗi vào nhau, và trên đầu chàng đội một cái mũ trùm chóp phẳng, cũng bằng những vòng kim loại xâu lại. Có một khoảng giáp hở ở mặt, nhưng cũng chỉ nhìn thấy được có mắt và mũi. Thật là một cảnh tượng kỳ lạ và đầy ma lực – cái hình người oai dũng, thanh cao và sáng lóa này bật dậy như một bông hoa nở nhanh. Đáng sợ nhất là thanh gươm sáng loáng trong tay phải của hiệp sĩ.
Khi bức tượng đã đạt đến hết chiều cao của nó, thì thình lình, chàng hiệp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157076/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.