“Cô cứ để chuyện đó cho tụi cháu, cô Ingledew à,” Charlie nói, nhổm đứng lên. “Tụi cháu sẽ tìm cách làm bạn ấy tỉnh lại, rồi bạn ấy có thể về sống với cô.”
Cô Ingledew thở gấp gáp. “Có nên làm điều đó không? Biết đâu con bé đang hạnh phúc khi sống với gia đình Moon.”
“Trông bạn ấy có vẻ không vui,” Charlie ái ngại. “Chắc chắn bạn ấy còn không biết là bạn ấy biết bay nữa.”
“Đúng thế ạ,” Benjamin xác nhận. “Ước gì cháu cũng biết bay.”
“Cô nghĩ thật khó có chuyện Emma biết bay. Tiến sĩ Tolly trước đây không bao giờ đề cập đến chuyện này.” Cô Ingledew búng mình ra khỏi bàn. “Cô không biết phải cảm ơn cháu thế nào cho đủ, Charlie, và cả cháu nữa, Benjamin,” cô xúc động, “Các cháu đã mang hy vọng đến cho cô. Hãy cho cô biết khi nào thì các cháu cần cô giúp nhé.”
“Nhất định rồi,” Charlie nói. Nó vừa liếc thấy một mảnh thuỷ tinh nhỏ xíu lấp lánh trên tóc cô Ingledew, và phân vân không biết làm sao để đề cập đến vụ nổ bóng đèn không may kia. Nó phải nói thôi, vì Ông cậu Paton. Nhưng con Hạt Đậu đang sủa ầm ĩ và chúng đã đi qua tấm rèm, hướng ra cửa.
Charlie đột ngột đứng lại, hắng giọng và nói, “Về Ông cậu của cháu, thưa cô Ingledew...”
Mặt cô Ingledew ửng đỏ lên. “Cô không muốn nói đến chuyện đó.”
“Nhưng đó là một tai nạn.”
“Tai nạn à? Thật xấu hổ chưa từng thấy.”
“Ý cháu muốn nói tới vụ bóng đèn, cô Ingledew à. Ông cậu của cháu không thể kiểm soát được mình.”
“Bóng đèn?” Cô Ingledew
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157081/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.