Chàng Hiệp Sĩ Tỏa Sáng, Rung Chuông Và Hát Thánh Ca
Thật sung sướng khi thức dậy vào sáng chủ nhật mà biết rằng nội Bone vẫn còn say ngủ. Charlie nhảy ra khỏi giường và đi xuống ăn một bữa sáng thỏa thích với ngoại Maisie và mẹ.
“Ngoại tin chắc là dạo gần đây con có vài bữa điểm tâm chẳng ra gì, đúng không nào?” Ngoại Maisie hỏi.
“Năm bữa ạ,” Charlie đáp. Nó xin phép bà và mẹ là nó sẽ tới nhà Benjamin hơi lâu lâu, và để đền bù cho khoảng thời gian đó, nó sẽ đi rửa đĩa sau bữa điểm tâm.
Nhưng mẹ không muốn nó làm như vậy.
“Con cứ đi, vui vẻ thoải mái vào,” mẹ nó nói, tươi cười vẫy tay tạm biệt nó.
Benjamin trông có vẻ lo lắng khi ra mở cửa cho Charlie.
“Mình vừa nhận được thư của ba má,” nó bảo.
“Mình ngạc nhiên tưởng ba má bồ ở nhà chớ,” Charlie ngạc nhiên.
“Mình cũng tưởng vậy. Nhưng có lẽ ba má đã đi hồi sớm nay. Mình nhớ mang máng là má có vô hôn mình khi trời vẫn còn tối. Khi thức dậy, mình thấy bức thư này dưới gối.” Benjamin dẫn Charlie vô bếp, nói con Hạt Đậu đang xơi nốt món bánh đa rắc bắp.
“Mình đọc thư được không?” Charlie hỏi.
Benjamin đưa bức thư cho Charlie. Rõ ràng là bức thư được viết vội, vì nét chữ xổ ào ào trên trang giấy, với những vòng móc nguệch ngoạc dính vào nhau. Lá thư viết:
Benjamin yêu quý của ba má,
Như con đã biết, ba má là những thám tử tư. Dạo gần đây ba và má đang cùng điều tra chung một vụ án. Đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157087/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.