Bữa trưa hôm ấy có bánh mì sandwich kẹp phó mát và một quả táo cho mỗi phần ăn. Các giáo viên trực trong ngày thứ Bảy ngồi ở dãy bàn cao, nhưng Manfred và giáo sư Bloor lại không xuất hiện.
“Vào cuối tuần họ dùng bữa ở chái phía tây toà nhà,” Billy giải thích, “cùng với bà Bloor và những người khác trong gia đình.”
Charlie kinh ngạc.
“Vậy ra còn nhiều người nhà Bloor nữa à?”
“Có một ông lão già, già khiếp,” Billy nói. “Em chưa bao giờ thấy ông ấy, nhưng con chó của bếp trưởng có nói về ông ấy cho em nghe.”
“Tớ cá là đằng ấy biết rất nhiều thứ từ con chó của bếp trưởng,” Olivia nhận xét.
“Đúng thế,” Billy công nhận.
Sau bữa trưa, bọn trẻ được phép ra vườn và Olivia cứ nhất mực rủ cả bọn đến gần khu đổ nát. Billy không hăm hở lắm, nhưng Charlie lại tò mò.
“Thôi nào, Billy,” Olivia động viên. “Tụi mình chỉ nhìn thôi mà. Tớ chưa bao giờ được chơi trò huỷ diệt cả.”
“Mình cũng chưa,” Charlie xen vào.
“Em cũng thế,” Billy càu nhàu, nhưng cũng miễn cưỡng theo chân hai đứa lớn ra chỗ những bức tường rêu phong, xỉn màu. Chúng cao ít nhất phải bốn mét, Charie nhẩm đoán, và dày chắc. Những viên đá lớn lồ lộ hiện ra khỏi những rặng cây, tựa hồ như ranh giới của một thành phố cổ xưa đã biến mất. Cổng vào là một mái rộng hình vòm, và bên trong cổng, mấy đứa có thể thấy một mảnh sân lát gạch, phủ đấy rêu, từ đó có năm lối nhỏ râm mát rẽ ra.
Charlie nghĩ đến cô bé bị biến mất và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157116/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.