Khi Charlie đóng cửa thì có cái gì đó làm cửa dính lại, nó nhìn xuống xem đó là cái gì thì chợt chú ý đến đôi giày của Olivia. Cô nàng đang “diện” đôi giày đen bằng loại da cứng, bóng lộn, gót cao chót vót. Charlie hy vọng chúng sẽ không gặp quá nhiều cầu thang cũ.
Ấy thế mà, ngay khi vượt qua cái góc mạng nhện, thứ đầu tiên chúng gặp phải là một cầu thang cũ mèm. Đó là con đường độc đạo để ra khỏi hành lang này. Chúng chỉ còn cách leo lên một cầu thang xoắn ốc, dốc đứng, hoặc là leo xuống những bậc thang bằng đá hẹp veo.
“Tụi mình leo lên đi,” Billy nài nỉ. “Dưới đó thấy ghê quá.”
“Nhưng coi bộ hấp dẫn,” Olivia thì thào. Nó rọi đèn pin vào cái lỗ tối om phía dưới. Xem ra cái lỗ không có đáy.
“Lên chớ đừng xuống!” Charlie nói, lưu ý đến vẻ lo lắng của Billy. Nó nhớ là Billy không thể nhìn rõ. “Để anh đi trước cho, Billy, em đi ngay sau anh, còn Olivia đi sau cùng. Thế là an toàn nhất.”
Billy trông có vẻ bớt sợ đi, còn Olivia vui vẻ đồng ý. “Đằng ấy sẽ cần đèn pin nếu đằng ấy đi trước,” nó vừa nói vừa đưa cái đèn cho Charlie.
Những bậc thang xoắn ốc hẹp tí rị và gập ghềnh. Thực tình, Charlie phải bò lên. Nó nghe tiếng Billy hồi hộp thở hì hụi sau lưng, và tiếng giày của Olivia thỉnh thoảng cà rột rột lên nền đá lở.
Bất thình lình, có một tiếng lóc cóc, vài tiếng lăn thông thốc, rồi một tiếng rú dội vang, và sau đó là một sự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157136/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.