Fidelio nói đúng. Chúng cùng nhau bước xuống những hành lang dội âm, đi về phía căn tin xanh da trời, sau đó đi thêm nữa. Giờ, chúng đang đổ dốc, từ từ, vô một cái hang khổng lồ dưới lòng đất, và Charlie thấy những đứa trẻ khoác áo chùng xanh lá cây và áo chùng màu tím nhập bọn với chúng. Cái đám con nít đông đúc đó quành vô một cầu thang rộng, rồi lại đi xuống, xuống một hành lang dài khác, cái này lại dẫn tới một sảnh đường rộng mênh mông.
"Chúng ta đang ở bên dưới thành phố," Fidelio nói. "Đây là nơi cổ nhất của toà nhà. Nơi mà người ta cho rằng các hậu duệ của Vua Đỏ đã giam giữ tù nhân của họ."
Lại Vua Đỏ.
"Vua Đỏ là ai vậy?" Charlie hỏi.
Fidelio nhún vai.
"Ông xây toà lâu đài bỏ hoang, anh chỉ biết có thế thôi. Anh nghĩ ông ấy thì OK, nhưng người ta nói có mấy đứa con của ông là một bọn thật sự hắc ám. Đi lẹ lên nào, không tụi mình trễ bây giờ."
Ở cả hai phía của ba chiếc bàn cực kỳ dài là những băng ghế đang lấp đầy dần những trẻ con là trẻ con. Áo chùng xanh da trời ngồi bên trái, áo chùng tím ở chính giữa và áo chùng xanh lá cây bên phải. Ở đầu mỗi bàn có một huynh trưởng đang múc xúp ra từ một cái liễn thép to tướng. Những đứa trẻ khác đang phân phát từng khúc bánh mì.
Phía cuối sảnh đường, trên một cái bục cao, đội ngũ giáo viên của Học viện ngồi kín cái bàn thứ tư, Bàn Danh Dự, đó là Fidelio nói cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157165/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.