"Có chuyện gì vậy, mẹ?" Nó hoảng hốt.
"Mẹ nghĩ là có ai đó đang nhìn mẹ," cô lẩm bẩm. "Charlie, mẹ phải đi ngay đây."
Cô hôn nó thật lẹ rồi quày quả băng qua quảng trường.
Charlie lúc này mới nhận ra những đứa trẻ khác đến bằng những xe buýt, đậu ở cuối quảng trường. Trong chớp mắt, nó bị bao kín bởi những đứa trẻ nhảy nhót, chạy, đi bộ, và la hét, tất cả đều bận áo chùng xanh da trời, hoặc xanh lá cây hoặc màu tím.
"Charlie, mặc áo chùng vô!" Một giọng nói vang lên. "Nếu không sẽ bị rắc rối đấy."
Fidelio len lỏi từ đám đông chộn rộn, chui ra.
"Em có mang áo chùng không vậy? Anh quên mất không dặn em."
"Có." Charlie lôi tấm áo chùng từ giỏ xách ra và mặc vô.
"Tốt, giờ thì đi với anh," Fidelio nói. "Đi sát vô. Sáng thứ Hai trường náo nhiệt lắm."
Giờ thì chúng đã vô trong một khoảng sân lát gạch. Khi Charlie theo sau Fidelio, mắt nó chợt chạm phải một trong những ô cửa sổ nhìn xuống sân. Mảng tường xám bên dưới ô cửa sổ loang lổ những vết nám đen kịt.
"Đó là nơi Manfred suýt bị thiêu chết," Fidelio thì thầm, giọng rin rít.
"Trong đám cháy?" Charlie hỏi.
Chúng đã tới một lối vô, có hai cánh cửa mở toang, được trang trí bằng những bức phù điêu bằng đồng. Charlie sợ hãi nhìn chòng chọc vô những bức phù điêu. Nó thấy mình bước vô một hành lang dài, nền đá, và thình lình, tất cả những tiếng cười, tiếng la thét tắt lịm. Chỉ còn nghe tiếng bước chân nện lộp cộp lên nền đá.
Ráng không để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2157210/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.