Không có anh Henry ở đây. Mấy viên bi nằm chơ vơ dưới sàn đá, loang loáng dưới ánh sáng lạnh lẽo từ các cửa sổ rọi vô. Khi bé James chầm chậm bước xuống cầu thang, đám mèo chạy trước nó, rú rít, tru lên.
James xuống hết cầu thang rồi bước tới vòng tròn phấn .Nó thầy những viên bi mà Henry đang chơi trò Thiện Xạ – trò ưa thích nhất của anh nó.
“Anh Henry!” James gọi lớn. “Anh Henry, anh đi rồi à?”
Chưa bao giờ có một nơi trống trải và rộng mênh mông thế này hiện ra trong đời béo James Yewbeam. Chưa bao giờ anh nó lại vắng mặt lại đột ngột và hoàn toàn như thế này. James không cố gọi thêm nữa. Rõ ràng là anh Henry đã đi rồi. Và anh ấy đi mà không chào tạm biệt.
Nước mắt thằng bé chưa kịp tuôi trào thì ba con mèo đã nhảy vô vòng tròn, hướng sự chú ý của James vô bốn chữ được viết dưới sàn. Một lời nhắn? Nhưng phải chi bé James biết đọc. Anh Henry đã cố công dạy nhiều tuần rồi, nhưng cho đến bây giờ James vẫn chưa thể đọc nổi một từ.
Có lẽ là do nó chưa cố hết sức. Còn bây giờ, khi tình thế vô cùng nghiêm trọng…
“X…x…x…,” James lẩm nhẩm trong khi ba con mèo nhảy chồm chồm theo từng mẫu tự. Chữ kế tiếp James nhận ra là “i” rồi “n”, xa hơn là tên của bé. Ngay lập tức, James chợt đoán ra những từ anh Henry đã gởi lại cho mình.
“XIN LỖI JAMES,” bé đọc. “BI…” Lời nhắn kết thúc ở đó.
Rõ ràng anh Henry muốn James giữ kỹ giùm những
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/charlie-bone-2-charlie-bone-va-qua-cau-xoan-thoi-gian/2131586/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.