Con ngươi không có tiêu cự vòng vo chuyển, hàng mi như tiểu xoát (lông bàn chải) nhẹ nhàng run rẩy, mơ mơ màng màng mà đem ánh mắt tạo ra một khe hở hẹp, trong lúc mông lung tựa hồ thấy một bóng người đang cúi đầu nhìn mình chằm chằm. Mắt nhắm rồi lại mở ra, quả nhiên thấy một bóng người đang cúi đầu thần tình kích động nhìn mình. Đến khi trợn to mắt liền thấy gương mặt đang phóng đại trước mặt, ánh mắt như lang sói nhìn dê non làm hắn phản xạ có điều kiện một quyền tấu qua!
“A ——” người nọ lập tức đau hô một tiếng lui về phía sau vài bước.
Hắn vội vàng ngồi dậy, lúc này mới phát hiện đối phương nguyên lai là nữ nhân, hơn nữa là một nữ nhân thập phần thập phần xinh đẹp. Da như ngưng chi (mỡ đông-> hình dung da thịt nõn nà),mắt như thu thủy, môi không điểm mà hồng, mi không họa mà tinh xảo, chỉ thấy nàng thân vận váy phấn sắc nhu (hồng nhạt),bên hông buộc một miêu kim ti đái (sợi thắt lưng mạ vàng),ngoại sáo yên sắc sa la (áo khoác màu khói mỏng),đầu đội văn sai hoa cúc chạm rỗng, một thân ăn mặc ung dung hoa quý khiến chủ nhân với song mâu sáng trong vắt lại thêm vài phần rực rỡ vô tà! Lúc này, nàng đang dùng đôi tay nhỏ bé ôm cái mũi của mình hai mắt đẫm lệ lưng tròng xem xét hắn.
“Ách, cái kia, thực xin lỗi, ta không phải cố ý!” Hắn vội vàng xấu hổ nói. Trời ạ, cư nhiên động thủ đánh nữ nhân? Tuy rằng không phải cố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chat-tu-dien-ha/1298742/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.