Ban đêm, Tử Li cuốn chăn lăn qua lộn lại, toàn thân thấm đầy mồ hôi, nóng chết được! Tức giận đá văng chăn ra, chỉ chốc lát sau lại cảm thấy trên người lạnh đến mức nổi da gà. Cứ như thế giằng co một trận, thật sự là khó chịu, liền đơn giản xốc chăn ngồi dậy. Ngoài cửa sổ bóng cây lay động, gió lạnh từng trận.
Liếm liếm đôi môi khô sáp, Tử Li xuống giường tự mình rót chén nước, nước trà thằng nhập hầu, thân mình nhịn không được run run vài cái! Sờ sờ tay chân, cuộn cánh tay về với ổ chăn không phải thực ấm áp.
Hôm sau, Minh Nguyệt đánh giá thời gian Tử Li tỉnh lại, cùng đám người Xuân Lam bưng nước ấm nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng Tử Li, xốc lên sa liêm, thấy Tử Li vẫn toàn bộ lui ở trong chăn ngủ đến thực sâu, chỉ lộ ra một nắm tóc dài mềm tán ở trên gối đầu.
“Điện hạ, điện hạ? Nên rời giường !”
Người trên giường không hề sở động.
“Điện hạ, đã là giờ Thìn (7h-9h) !” Minh Nguyệt lại thăm dò nói, nhưng Tử Li vẫn còn không có phản ứng, nếu là ngày thường, cho dù y không muốn dậy cũng sẽ trở mình nói nhỏ đem bản thân chôn ở dưới gối đầu tiếp tục ngủ, còn chưa từng giống hôm nay im lặng như vậy.
“Là bị bệnh sao?” Xuân Lam ở phía sau cũng buông chậu để sát vào thình lình nói.
Minh Nguyệt đại mi hơi nhíu, tiến lên xốc lên chăn đắp quá đầu Tử Li, quả nhiên lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt đôi mày hai má đỏ hồng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chat-tu-dien-ha/1298793/quyen-3-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.