Trong phòng không người nói chuyện, Tử Li theo quy củ ngồi ở trên ghế, cúi đầu tập trung tinh thần nhìn chằm chằm đôi hài dưới chân.
An Cực Khanh ngồi ở đối diện, tầm mắt lạnh đến mức làm cho trái tim nhỏ bé của người ta cũng run run theo gắt gao nhìn chằm chằm cái đầu của Tử Li, bộ dáng đó rất có một cỗ xúc động chạy tới đem cái hộp sọ kêu ‘cô lỗ’ kia mở ra nhìn xem bên trong chứa thứ đặc sệt gì!
Ngụy Thần đứng ở một bên, ánh mắt ủy khuất lấy lòng lại hơi có vẻ co quắp chốc chốc lại đem An Cực Khanh từ đầu đến chân quét vài lần sau đó lại nhanh chóng rút về.
“Ba” một tiếng vỗ án dựng lên, sợ tới mức thân thể hai người cấp tốc run rẩy! An Cực Khanh đột nhiên quay đầu quét về phía Ngụy Thần gằn lên từng chữ nói: “Còn – nhìn – nữa – ta – liền – độc – chết – ngươi!”
Ngụy Thần lập tức xấu hổ dừng tầm mắt, dựa theo hiểu biết của hắn với An Cực Khanh, lúc này tuyệt đối không thể nghịch chỉ, nếu không chỉ có một chữ thảm!
“Tốt lắm! Hai người các ngươi, thật muốn bổ đầu của các ngươi ra nhìn xem bên trong nhồi gỗ hay là bông!” An Cực Khanh nghiến răng nghiến lợi âm ngoan trừng mắt Tử Li, “Ta đã nói đến rõ ràng, tình cảnh hiện nay của chúng ta không chấp nhận được chút khinh tâm, thị vệ phái đi thông tri biên quan trước mắt hoàn toàn chưa có tin tức, ở bên cạnh ngươi hộ ngươi chu toàn chỉ có mười mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chat-tu-dien-ha/1298851/quyen-4-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.