Percival Alden kêu lên đắc thắng khi anh ta ghìm cương ngựa ở đoạn cuối Green Park, bên lề Piccadilly. "Cậu nợ tôi hai mươi bảng đấy, Nick!" anh ta nói qua vai khi Tử tước đột ngột tới sau lưng anh trên con ngựa hồng của mình. Nicholas Eden ném cho Percy một cái nhìn cau có tối tăm.
Họ bắt đầu cho ngựa đi chậm rãi. Hai người bạn chỉ vừa rời khỏi Boodles, kết thúc một ván bài tuyệt hảo khi Percy đề cập đến con ngựa ô giống mới tậu. Nicholas mới chỉ uống đủ để nhận thấy sự thách thức, và họ nhảy lên ngựa.
"Cả hai chúng ta có thể bị gãy cổ, cậu biết đấy," Nicholas lên tiếng hoàn toàn bình thường, tuy tầm nhìn của anh hầu như đã mờ đi gấp đôi. "Nhớ nhắc tôi không làm điều này nữa, được chứ hả?"
Percy nghĩ điều đó buồn cười kinh khủng và bắt đầu cười dữ dội đến mức suýt mất thăng bằng. "Như thể ai đó có thể ngăn cậu làm việc cậu thích làm vậy, đặc biệt khi cậu đang say. Nhưng đừng bận tâm, anh bạn già. Cho tới sáng, cậu chắc chắn sẽ không nhớ cuộc phiêu lưu liều mạng này, và nếu cậu nhớ, cậu sẽ không tin vào trí nhớ của mình. À này, mặt trăng đang ở chỗ quái nào khi người ta cần nó chứ?"
Nicholas nhìn lên quả cầu bạc chỉ vừa mới ló ra từ sau một đám mây. Đầu anh quay mòng. Mẹ kiếp! Cuộc đua nên làm cho anh tỉnh táo một chút.
Anh đảo mắt lưỡng lự sang phía người bạn. "Anh muốn bao nhiêu cho con ngựa, Percy?"
"Đừng mong tôi bán nó. Tôi sẽ thắng được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chi-mot-lan-yeu-love-only-once/1346377/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.