"Được rồi, không có việc nữa nữa rồi!".
Lạc Thanh Đồng không quen an ủi người khác, nhưng mà tiểu gia hỏa này ở trong ngực nàng khóc đến thê thảm như vậy, lúc này lại mặc kệ nó thì có chút không phúc hậu.
Lạc Thanh Đồng vừa vỗ lưng đứa nhỏ, thuận tay đem mấy cọng thảo dược hái được lúc nảy nhét vào trong miệng nó: "Nhai vài cái, sau đó nuốt vào."
"Ân!".
Đứa nhỏ mắt còn ngân ngấn nước mắt gật đầu.
Nó vừa mới trải qua một phen sống chết, lúc này ôm Lạc Thanh Đồng giống như ôm cọng rơm cứu mạng.
Nhưng mà nó cũng không dám ôm Lạc Thanh Đồng quá chặt, sợ quấy nhiễu đến động tác của nàng.
"Tiên nữ tỷ tỷ, ta...tạ ơn tỷ!"
Cái thảo dược kia mùi vị thập phần khó chịu.
Tiểu thiếu niên từ nhỏ sống trong nhung lụa, căn bản chưa từng ngửi qua mùi vị mãnh liệt như vậy.
Nhưng nó cũng không có chút nào do dự, nhai mấy cái cho nát thảo dược rồi nuốt vào, sau đó thật cẩn thận dựa vào lòng ngực Lạc Thanh Đồng, dùng đôi tay nhỏ ôm nàng.
Lạc Thanh Đồng cảm giác được thân thể nó đang run rẩy, hiển nhiên là phi thường sợ hãi, nhưng lại kiên cường không có kêu ra tiếng.
Ngoan ngoãn như vậy làm cho nàng không có biện pháp quăng nó xuống.
Thôi được rồi, dù sao cũng là cứu người, tiễn Phật thì tiễn đến Tây thiên đi!
"Đưa mấy thứ linh khí phòng ngự trên người ngươi cho ta!".
Nàng nói với đứa nhỏ.
Mãng xà quá nhiều, hơn nữa còn liều mạng dây dưa.
Dược tính trong cơ thể đứa nhỏ này đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chi-ton-dong-thuat-su-tuyet-the-dai-tieu-thu/214167/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.