Cô nên kháng cự, nhưng cô không có sức, hơn nữa cô lại bắt đầu phát sốt, thậm chí không rõ đây là mơ hay là hiện thực. Có lẽ cô đang nằm mơ, còn đang nằm mơ, tất cả đều chỉ là mơ mà thôi.
Một cơn ác mộng.
Có lẽ cha và mẹ vẫn còn sống, mà cô vẫn đang ở tại căn nhà ở miền Nam, ôm binh thư, vẽ cung nỏ, sửa vũ khí . . . .
Tất cả đều là lỗi của cô, sau khi tỉnh mộng, cô tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm nữa. Không bao giờ vẽ và chế tác vũ khí nữa, không bao giờ chạm vào lưu huỳnh, diêm tiêu (quặng nitrat kali) nữa. Nếu thế vương gia sẽ không đến nhà cô , cha sẽ không phải chết, mẹ cũng sẽ không chết vì cô.
Đây là báo ứng của cô .
Báo ứng. . .
Mày rất ngốc , trên đời này làm gì có báo ứng.
Một đôi bàn tay to ôm cô vào lòng , giọng nói khàn khàn, chua xót nói nhỏ bên tai.
Khi nhiệt độ cơ thể và cơn ác mộng của cô cùng tăng cao, khi cô mệt mỏi, không muốn vùng vẫy nữa, hắn sẽ đến quấy rầy cô, lấy mảnh vải ẩm lau người cho cô, bắt cô phải uống hết sữa ngựa ấm áp, dù cô có nôn lên người hắn, hắn cũng không tránh.
Cô rất đau rất mệt, kiệt sức muốn bỏ cuộc, nhưng hắn không buông tay, hắn không ngừng dùng lời nói kích thích cô, đâm chọc cô , chọc giận cô.
Khi cô lại phát sốt, hắn mạo hiểm bọc cô vào cái thảm nỉ, nhân lúc đêm tối khiêng cô ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chien-lang/1299222/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.