Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên.
Thực ra trước kia bạn bè của Tần Dịch đã từng khuyên hắn như thế, chỉ là bọn họ không nói rõ ra mà thôi. Là người trưởng thành, cho dù là bạn thân nhưng có nhiều chuyện bọn họ không thể nhúng tay quá sâu. Nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra, sau này bọn họ sẽ phải tiếp nhận công ty gia tộc. Bây giờ mà dẫm lên mặt mũi Tần Dịch, về sau ngay cả làm bạn bè cũng không được, vậy chẳng phải là mệt lớn? Cho nên, dù tính tình ngay thẳng như mấy người Tưởng Khải hay Cao Thịnh cũng biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.
Nhưng Tần Hoài bây giờ lại không tiếc lấy chuyện trước kia để kíƈɦ ŧɦíƈɦ Tần Dịch, là vì muốn cho hắn tỉnh táo lại.
Tần Dịch ngơ ngác, đầu óc hắn như một cuộn chỉ rối, cả người giống như đang phiêu đãng giữa không trung. Lúc này tâm trí hắn trống rỗng, tai cũng ù đi.
Yên tĩnh một hồi lâu, hắn như nhớ lại chuyện trong quá khứ, không biết như thế nào lại mở miệng lúng ta lúng túng hỏi: "Lúc tôi và cô ấy chia tay, cô ấy đến nhà muốn gặp ông, khi đó mưa lớn như vậy, tại sao ông lại không gặp cô ấy?"
Hắn sớm đã muốn hỏi chuyện này, nhưng hắn vẫn luôn biết hắn sẽ không có được câu trả lời.
Nhưng bây giờ hắn lại nghĩ, ba hắn hẳn sẽ không tiếp tục lừa dối hắn.
Hắn chỉ muốn biết...... Tại sao ông lại không gặp cô ấy?
Tại sao lại không thể thành toàn cho cảm tình của hắn?
Tần Hoài nghe lời này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-a-em-khong-muon-pha-san/490515/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.