Editor: Quỳnh Nguyễn
"Vân Lâm?"
Cô nghi hoặc ngẩng đầu, không có nghe sai mà nói, tối qua cái cô gái kia cũng gọi anh "Lâm thiếu" mà thôi.
Từ từ ôm chặt nữ nhân trong lòng, Lãnh Vân Lâm nhìn cô biểu tình mê mang, bất lực giống một con động vật nhỏ thân thiết khả ái, lại một khắc cũng không có ngừng.
Mặc dù tối qua chọn trúng cô, đầu tiên là bởi vì chính mình ở vào trống rỗng, cô vừa lúc tiến công trong lòng anh. Tiếp theo anh mặc dù vô tình, nhưng mà nữ nhân cùng anh phát sinh qua quan hệ, anh vẫn lại là có ấn tượng. Buổi tối năm năm trước ấy, rất tốt đẹp.
Có lẽ là bởi vì cái sáng sớm năm năm trước cô thoát đi kia, anh ở trên ra giường thấy được lạc hồng chói mắt. Có lẽ là bởi vì mắt cô rất giống người nào đó, để cho anh không khỏi mềm mại tinh thần.
Bất quá, còn có một nguyên nhân, nhưng lại là vì, yến hội một tháng sau.
Anh nhất định phải tìm đến một cái "Con gái đàng hoàng", một cái nữ nhân đầy đủ sạch sẽ.
Bất kể là cô gái tối qua vẫn lại là mấy vị khác, học được tới quyến rũ người, lại không học được cao ngạo tinh thuần của cô.
Trái lại vị trước mắt này, trong mê ly có gần như trong suốt, cùng anh tưởng tượng, không mưu mà hợp.
Bờ môi của anh nhẹ nhàng xoa bên gáy của cô, mũi nhọn lưỡi tinh tế trêu chọc viền tai của cô, thanh âm Lãnh Vân Lâm nhu hòa tiếp xuống, dễ nghe được giống như thần: "Cô kêu Mộ Thanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-truoc-co-doc-hop-dong-hang-ty-doat-con/1355558/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.