Editor: Quỳnh Nguyễn
Mặc dù hung bạo như sói, cũng đã không có lại không cố kị xé nát quần áo của cô, chính mình toàn thân ngăn nắp, mà để cho cô xấu hổ vạn phần.
Mặc dù cô cảm thấy được, này bất quá là thói quen thân sĩ trong lòng anh nổi loạn, cũng không phải thích cô, để ý cô.
Nhưng mà, cô quả thật cảm nhận được tôn trọng của anh.
Hơn nữa thời điểm người nọ vừa mới vào, anh lập tức ôm chặt cô nghiêm nghiêm thật thật che tất cả xuân quang cô để lộ.
Mặc kệ nói như thế nào, hành vi của anh để cho cô cảm thấy được thoải mái mềm nhẹ, cho dù anh không phải xuất phát từ thật sự bảo vệ, cũng để cho cô cảm hoài không thôi.
"Vân Lâm, không cần phải gấp." Cô gợi lên cánh tay, nắm ở cổ của anh, môi nhẹ nhàng in lại khóe môi của anh: "Thời gian lại vẫn còn nhiều mà."
Chỉ là một câu!
Chỉ là một câu, Lãnh Vân Lâm lập tức vươn tay, ôm chặt cô, thêm sâu sắc cái nụ hôn kia.
Hôn môi của anh có chút điểm như là bản thân của anh một dạng, nho nhã lễ độ ôn thuần khiêm tốn, cái hôn này, thời gian không hề dài, có lẽ là anh cảm thấy được tên hỗn đản nào bên ngoài có lẽ đợi không được nhiều thời giờ như vậy.
Chỉ là mềm nhẹ dạo qua một vòng tại trong miệng cô, giống như đứa nhỏ nghịch ngợm không muốn đem bánh ngọt chính mình chia sẻ cho những người khác, chính mình đánh trước hạ dấu vết.
"Buổi tối, chúng ta đi trở về lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-truoc-co-doc-hop-dong-hang-ty-doat-con/1355652/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.