Hoa Hiền Phương gật đầu liên lục, vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn dịu dàng, rất phối hợp diễn xuất với anh, cô không dám nói sai một câu, nếu không tối nay mình sẽ chết chắc.“Vâng, tuyệt đối là thật lòng, trừ phi em không có lòng, không, cho dù không có lòng thì cũng phải tạo ra trái tim dâng hiến cho ông xã.”Lục Kiến Nghi vô cùng hài lòng, hết sức hưởng thụ sự nịnh bợ của cô.Anh vốn ghét nhất a dua, nịnh bợ.
Nhưng người phụ nữ này nịnh nọt anh làm anh vô cùng thoải mái, cho nên anh tạm chấp nhận.“Thấy chưa, anh ấy là người nắm trong tay mọi thứ.”Lục Kiều Sam hung hăng trợn mắt nhìn Hoa Hiền Phương một cái, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, thật biết diễn trò, “Kiến Nghi, em đừng quá tin tưởng cô ta.”“Tôi chỉ tin tưởng bản thân mình.” Anh vuốt tay, nở một nụ cười lạnh lùng.“Em quá tự tin rồi.” Cô ta bĩu môi một cái.“Tôi có cái để tự tin, còn chị có không?” Anh cười một tiếng giễu cợt, nhấp một ngụm rượu nhỏ, giơ tay nâng cằm nhọn của Hoa Hiền Phương lên, môi mỏng đặt lên, trao rượu trong miệng và cả hơi thở mập mờ vào trong miệng cô.Gò má của Hoa Hiền Phương lập tức đỏ ửng, kịch này diễn hơi lớn, hơi quá trớn rồi.Nhưng cô vẫn phải phối hợp, ngượng ngùng cười một tiếng với anh, ngoan không có một chút cáu giận nào.Lục Kiến Nghi bỗng nhiên phát hiện, cô không còn là một con nhím đầy gai mà là một con nhỏ lông lá xù xì cũng có mấy phần đáng yêu.Chỉ tiếc, đây đều là ngụy trang.Cô không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/75411/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.