“Tất nhiên là anh thấy vui cho em, nhưng mà Sanh Ca à, vai diễn này em bắt buộc phải nhường cho Hiểu Nhã.” Mộ Ngạn Hoài nói thẳng vấn đề: “Cho dù là Từ Hướng Kiệt đánh giá cao em, những đạo diễn khác cũng không thể giống ông ấy được. Cho dù em diễn xong bộ phim này, em vẫn không thể bước vào giới giải trí thì sao lại không nhường lại cơ hội này cho Hiểu Nhã.”
Quả nhiên là vậy.
Trong lòng Diệp Sanh Ca cảm thấy khinh bỉ mà cười thầm một tiếng, buồn cười hơn là vừa nãy cô vẫn còn chút mong đợi ở Mộ Ngạn Hoài.
“Nhưng em chỉ có cơ hội một lần này thôi, Hiểu Nhã còn rất nhiều cơ hội khác.” Vẻ mặt của cô có chút đau lòng: “Lẽ nào đến cả cơ hội duy nhất nhỏ nhoi này mà anh cũng ép em phải từ bỏ sao?”
Đồng tử của Mộ Ngạn Hoài có chút co lại.
“Sanh Ca.” Giọng nói của anh ta nhẹ nhàng hơn: “Công ty vẫn còn cần em, những nghệ sĩ dưới trướng của em cũng cần em. Những lúc thế này sao em có thể rời đi được chứ? Quan trọng hơn cả là, anh cũng cần em. Chỉ cần em nhường vai cho Hiểu Nhã thì chúng ta sẽ kết hôn.”
Từ trước đến nay Mộ Ngạn Hoài vẫn luôn hiểu rõ những khúc mắc trong lòng của Diệp Sanh Ca.
Diễn xuất vẫn luôn là ước mơ của cô, nhưng ước mơ có một gia đình của riêng mình, vẫn luôn là chuyện mà cô để tâm.
Vậy nên anh ta chỉ có thể dùng chuyện kết hôn để đánh tan đi những suy nghĩ về diễn xuất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-oi-em-muon-lam-nung/2769274/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.