Tóc quá dài, sợi tóc màu xám bạc mềm mại hơi che khuất tầm mắt, xuyên thấu qua khe hở của tóc mái nhìn thấy ánh mặt trời màu vàng nhẹ nhàng đang chiếu xuống đất.
Tôi lấy tay vén tóc trên trán ra sau tai, sau đó cúi đầu tiếp tục tỉa chậu cây thông, đám Sahil còn chưa trở về, đã hơn một tuần rồi, tuy rằng trước kia cũng có nhiều lần hàng xóm phố Bối Bối sẽ ngẫu nhiên biến mất một đoạn thời gian, nhưng không đột ngột bằng lúc này, bình thường, khi hàng xóm muốn đi ra ngoài lâu ngày đều luôn chào tạm biệt một tiếng, hoặc là treo lên cửa nhà mình một khối bảng gỗ “Ra ngoài”. Lần này, mọi người đều đi rất vội vàng.
Sau khi tỉa cây xong, lại chạy đến nhà thợ sửa chữa ở cuối phố giúp anh ta tưới hoa, hy vọng thợ sửa chữa có thể nhanh chóng trở về, tôi cực kỳ hoài niệm kỹ thuật sửa chữa hoàn mỹ vừa chuyên nghiệp vừa nhanh chóng của anh ta.
Ngẩng đầu nhìn xung quanh tràn ngập ánh mặt trời sáng sủa, mưa đêm qua khiến cho ánh mặt trời hôm nay mang cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái trong suốt mát mẻ, bụi hoa ven đường vẫn còn thấm đẫm bọt nước mưa.
Không nên lãng phí thời tiết đẹp như thế này, tôi đẩy cửa cổng nhà ra, trên cửa, từng nụ hoa Mân Côi nửa nở đang bám chặt, cuối tháng năm đến giữa tháng sáu mới là mùa loại hoa này nở rộ đẹp nhất, khi đó cả tường rào đều sẽ thành thiên đường hoa nở rộ, tường rào lục sắc cũng sẽ biến thành màu đỏ hoặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chrollo-em-chi-la-mot-nguoi-binh-thuong/1223477/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.