Mau nhìn, lưu manh kìa!
Ở độ cao 40-50m, người bình thường ngã xuống chỗ này không nát thì chính là chỗ kia nát.
Nhưng cậu nhóc ngã xuống này có thể là kỳ tích trong truyền thuyết, vận khí tốt, trước khi ra khỏi nhà đã đốt nén nhang bái Phật, ngoài cánh tay bị vặn thành góc độ kỳ quái, thì các chỗ khác nhìn sơ qua đều không bị thương gì.
Đằng Đông tịnh tâm lấy thuốc ra, nhất thời có hơi do dự, cậu chỉ biết cho uống thuốc, nếu cậu nhóc uống có khả năng cánh tay liền sẽ duy trì tư thế này luôn, như thế còn không bằng đừng cứu.
Nhìn thấu khó xử của Đằng Đông, Cố Khế lấy thuốc từ trong tay cậu, đi đến trước mặt cậu nhóc, ngồi xổm xuống túm lấy cánh tay bị vặn kia.
Tiếng "răng rắc" vang lên khiến cho Đằng Đông liên tưởng đến tiếng lúc nhai xương sụn, cánh tay cậu nhóc đã được bẻ về đúng vị trí, nhưng mà vẫn rũ xuống như cũ.
Cố Khế không chút ôn nhu đem thuốc đổ vào miệng cậu nhóc.
Chỉ chốc lát sau, trên mặt cậu nhóc lộ ra thần sắc thống khổ, mồ hôi chảy từ trán hắn xuống, lại rơi tiếp xuống mặt đất.
"Bị rớt từ trên vách núi xuống như vầy, 1 là nhân vật chính, 2 chính là vật hi sinh." Trong lúc Cố Khế bận việc, Đằng Đông liền ngồi xổm bên cạnh y, cẩn thận quan sát cậu nhóc, "Chẳng qua hắn gặp phải tui, mà tui cũng không phải thế ngoại cao nhân gì, cho nên khả năng cao hắn là vật hi sinh....Không đúng, hình như trên người tui có một quyển tuyệt thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chu-ba-hom-nay-cuu-vot-the-gioi-sao/2548392/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.