Vào thu thời tiết hơi lạnh, nhưng Phùng Đốc cũng không sợ gió lạnh mỗi ngày sáng sớm liền đến bệnh viện.
Anh ta mỗi ngày đều đến, khiến bác sĩ, y tá nhận ra được, đặt cho anh danh hiệu "Trai đẹp đứng gác", nhưng trai đẹp đứng gác không sung sướng, bởi vì anh chỉ muốn gặp người thủy chung không chịu mở cửa.
Anh chỉ có thể đứng ở ngoài cửa, chờ người từ phòng bệnh ra ngoài cho anh một chút tin tức.
Thật đáng buồn chính là, bình thường ở bên cạnh Nghê Tất Thư anh không biết quý trọng, đợi đến khi mất đi mới biết cô đối với anh quan trọng như vậy, ngay cả không thấy được cô, cũng làm cho anh nội tâm đau đớn.
Đợi cả buổi sáng, buổi trưa uống ly cà phê vào trong bụng, thấy vật nhớ người, anh thậm chí ngay nhớ tới "Cua" cà phê nhựa đường của cô cũng thấy hoài niệm không dứt.
Đang chìm đắm ở ly cà phê cay đắng trong lúc bất chợt cửa phòng bệnh mở ra, Phùng Đốc lập tức bước nhanh đến phía trước."Cô ý có khỏe không?"
"Không có dấu hiệu chấn thương sọ não, vết thương cũng không có vấn đề gì lớn, tương đối hỏng bét là trái tim của chị ý." Nghê Uyển Nhi bất đắc dĩ nhún nhún vai.
Anh đứng run tại chỗ, tâm tình hỗn loạn.
"Cô ý vẫn không muốn gặp tôi?" Anh buồn bã hỏi.
Nghê Uyển Nhi lắc đầu một cái, ánh mắt đồng tình nói: "Chị ý nói, trừ phi con chó sống lại, nếu không cả đời chị ý cũng sẽ không tha thứ cho anh."
Thật sự không thể làm được, chó chết làm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chu-tich-cuc-ky-kho-tri/1915085/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.