Họ lái xe về nhà Ưng Đồng Trần.
Trác Thù quen cửa quen nẻo vào phòng tắm, thò đầu ra nói: "Em tắm cùng tôi đi, để lâu dễ cảm lạnh."
Ưng Đồng Trần nghĩ ngợi một hồi cũng không từ chối, dứt khoát đi vào.
Quần áo ướp nhẹp dính vào người mang đến cảm giác cực kì khó chịu.
Nhưng dẫu sao cũng được ở nhà, không có ông chú giám sát làm anh thoải mái hơn nhiều.
Còn Trác Thù cũng nhẹ nhõm hơn hẳn, rốt cuộc đã cắt đuôi được hai cụ nhà mình.
Họ chà chà cọ cọ suýt nữa tóe ra lửa.
Trác Thù bế Ưng Đồng Trần đến thư phòng, tưởng chừng như mong ước bấy lâu nay sắp thành hiện thực.
Hắn thủ thỉ: "Thầy Ưng à, đêm nay chúng ta làm gì?"
"Làm bài nhé?"
"Chẳng lẽ lại lại lại lại là Năm Ba?" Hễ nhắc đến Năm Ba là Trác Thù sợ tái mặt.
Ưng Đồng Trần quàng cổ hắn, đáp lại câu hỏi bằng một nụ hôn, anh nỉ non: "Bài tập hôm nay hơi khó."
"Khó bao nhiêu cũng phải làm, chăm chỉ học tập mới là thái độ mà chúng ta nên có." Trác Thù nở nụ cười nghiền ngẫm.
Ngọn lửa chiến tranh đã được châm ngòi, cuộc chiến thầy trò chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào.
Chỉ đợi tiếng súng mở màn vang lên là đôi bên chính thức giao chiến.
Có điều không biết ai sơ ý đụng vào chồng giấy tờ trên bàn làm Ưng Đồng Trần sực tỉnh lấy lại lí trí, kịp thời đẩy Trác Thù ra: "Ưm, không được, mai tôi phải đi dạy."
Trác Thù sửng sốt: "Tôi sẽ có chừng mực."
Ưng Đồng Trần vẫn lắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chu-tich-nhan-nham-chim-hoang-yen/1667527/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.