Tôi lại chập chờn trong giấc ngủ, điều kỳ lạ là không bị ác mộng quấy rầy. Khi thức giấc, nhìn lại tập phác thảo dưới ánh nắng ban ngày, tôi bỗng nghi ngờ tất cả. Căn phòng trong tranh rất khác, chân dung của Jago lại càng khác hơn. Có lẽ trong bóng tối, dưới ánh sáng của ngọn nến đã làm cho chúng trở nên dữ dội và nguy hiểm...
Khi Janet mang nước nóng tới, tôi đưa cho cô ta xem bức tranh “căn phòng ác mộng”.
- Cô xem căn phòng này thế nào, Janet? - tôi nhìn cô dò hỏi.
- Ôi, nó thật là đẹp, - cô buột lời khen ngợi.
Tôi hỏi tiếp: - Cô biết, căn phòng này ở đâu chứ?
- Căn phòng này có thật hả cô? - Janet hỏi lại tôi... Chứng tỏ Janet chưa bao giờ nhìn thấy nó.
Sau bữa ăn sáng, Gwennol đi tới, tôi cũng hỏi ngay - tôi đã tìm thấy trong tập phác thảo của mẹ tôi một bức tranh thật tuyệt. Cô hãy nhìn bức tranh vẽ căn phòng này mà xem.
Cô nhìn, gật đầu tán thưởng.
- Cô biết căn phòng này chứ, Gwennol?
Cô bối rối. - Biết nó ư? Sao tôi phải biết, nó chỉ là một căn phòng bình thường thôi mà.
Một căn phòng bình thường! Thật thất vọng biết bao khi nghe cô nói vậy. Tôi muốn hét to lên rằng: Đó là căn phòng luôn ám ảnh cuộc sống của tôi, là nỗi sợ hãi thường trực của tôi. Một căn phòng không bình thường một chút nào đâu.
Nhưng làm sao tôi có thể nói điều đó ra được. Tôi đành nói - tôi ngạc nhiên biết chừng nào, nếu nó ở ngay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chua-dao-xa/371603/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.