Bầu không khí nơi đây rất trong lành, Tần Tu trên đùi đặt một chiếc laptop ngồi trên băng ghế ven hồ trong khu nội trú, ngẩng đầu liếc một cái liền thấy cách đó không xa, một cô y tá và một nữ bệnh nhân đang dòm trộm mình. Anh vẫn làm bộ như không phát hiện, tiếp tục cúi đầu đánh chữ trên máy tính.
Người nhận: /* */
Chủ đề: Bộ dáng siêu đẹp trai.
Đính kèm: ảnh đẹp trai
— Haizz, đẹp trai quá cũng là một cái tội mà. Dù có ở bệnh viện
Bĩu môi, không đúng. Lại xóa đi viết lại:
— Haizz, đẹp trai quá cũng là một cái tội mà, đi chỗ nào cũng không được yên thân. Xét về điểm này thì tôi lại thấy ghen tỵ với cậu thật đấy. Suýt quên, tôi lại giành được danh hiệu ảnh đế giải Kim Chi nữa rồi. Dễ như ăn cháo ấy mà. Cúp ảnh đế thứ ba cũng được đưa vào trong lịch trình rồi. Sao giải Kim Chi không trao mỗi tháng một lần nhỉ. Nếu thế thì tháng nào tôi cũng có thể lấy. Ban đầu, điều khiến tôi tiếc nuối nhất chính là không thể nhận giải Diễn viên mới xuất sắc nhất, nhưng mà cậu cũng đoạt được rồi nên không thấy tiếc nữa. Ai bảo chúng ta là ‘nhất thể’ chứ?
Viết tới đây còn nhếch miệng lên tạo thành một nụ cười đặc biệt đáng khinh.
Tiếng chuông 《Điệu Vans của chú chó nhỏ》vang lên. Tần Tu không nghĩ tới lúc này mới ba giờ chiều mà Thẩm Triệt đã gọi điện cho mình, tâm nói cậu ngủ không yên tôi cũng không hát ru cậu ngủ được đâu, lại nhếch miệng cười một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chung-cu-cua-cac-anh-de/209075/chuong-181-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.