5 giờ chiều tôi đúng giờ tới tiệm cà phê làm. Làm ca tối vẫn là ba người Tiểu Đồng, Tiểu Diệp và tôi. Tôi tan ca lúc 8 giờ, Tiểu Diệp làm tới 12 giờ, Tiểu Đồng làm tới rạng sáng ngày hôm sau mới tan ca. Tiểu Đồng ban ngày ngủ, thường xuyên trốn học, vậy mà cũng lên được năm thứ hai ngon lành, thật sự khiến cho người ta trố mắt. Tiểu Đồng nói, sở dĩ có thể đi một đường toàn đèn xanh vì anh ta dành thật nhiều thời gian điều tra thói quen dạy học và danh tiếng của mỗi vị giáo sư. Ví dụ như, một vị giáo sư hay bắt lỗi, thì sẽ không chọn môn của ông ta. Một vị giáo sư chấm bài rất nghiêm, sai một chút liền đánh rớt, không chọn. Một vị giáo sư thích điểm danh, không chọn. Một vị giáo sư không lên được phó giáo sư, tâm trạng không tốt, không chọn. Tốt nhất là loại giáo sư này, ngay tiết đầu tiên liền nói với mọi người : các em, môn này của thầy, muốn được 85 điểm thì khó, nhưng muốn rớt cũng không dễ.
Làm ở tiệm cà phê có ngàn điều không tốt vạn điều không tốt, có một điều tốt duy nhất, thì chính là luyện khẩu ngữ. Tuy rằng chỉ lúc nào cũng nói có mấy câu đó, nhưng muốn nói lưu loát cũng không dễ. Nếu gặp được người nước ngoài thích nói chuyện phiếm, lại đúng lúc đang rảnh, chỉ cần ông chủ không ở đó, nói chuyện khoảng 10 phút cũng không ai nói gì. Tiểu Đồng sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt, anh ta cũng thích nói chuyện phiếm.
Hôm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chuyen-cu-cua-lich-xuyen-gap-go-vuong-lich-xuyen/1373562/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.