Mồ hôi nhỏ thành từng giọt xuống mặt Grace Sherman. Cái oi bức của buổi chiều giữa tháng bảy làm chiếc áo thun bó sát lấy cơ thể chị. Grace nhúng cây lăn vào sơn và nhẹ nhàng phủ màu vàng nhạt lên bức tường phòng ngủ của mình. Chị là một thủ thư, mặc dù công việc của chị là bảo quản sách nhưng thực tế chị không có năng khiếu bảo dưỡng và sửa chữa. Dan luôn là người làm những công việc này. Sống một mình ở tuổi năm mươi lăm, Grace nhận thấy cuộc đời vẫn tiếp tục xô đẩy chị vào những tình huống éo le đầy thách thức.
"Tớ hy vọng cậu nhận thấy tớ là một người bạn tốt thế nào", Olivia Lockhart cất tiếng từ phía sau lưng Grace. Chị sang giúp bạn sơn bức tường trắng cáu bẩn thành màu vàng nhạt, lúc này chị chị đang thận trọng dịch chuyển đồ đạc ra giữa phòng ngủ và che phủ chúng bằng những tấm giấy cũ.
"Cậu tình nguyện giúp đấy chứ", Grace nhắc nhở, lấy cánh tay quệt mồ hôi trên trán. Căn phòng tĩnh mịch và không khí trong phòng rất ngột ngạt, mặc dù các cửa số đang được mở rộng.
Từ khi biết Dan chết vì tự sát, Grace đã mắc chứng mất ngủ. Olivia bèn gợi ý nên sơn lại căn phòng vì cho rằng thay đổi màu sắc sẽ biểu hiện cho một giai đoạn mới trong cuộc đời. Màu vàng nhạt là một màu yên bình, lạc quan. Tiềm thức của chị cũng mách bảo điều ấy. Đây quả là một ý kiến hay, nhất là khi Olivia đề nghị được giúp đỡ. Suốt những năm tháng thân thiết, họ đã hỗ trợ nhau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chuyen-tinh-vinh-cedar-3-co-anh-trong-doi/1313712/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.