Đầu ngón tay Lâm Uyên lún sâu vào những đường vân trên bề mặt trái tim đen, cảm giác đau đớn nhói buốt lan ra toàn thân, nhưng chẳng thấm thía gì so với sự giày vò trong lòng anh. Những đường vân thô ráp giống như móng vuốt sắc nhọn vươn ra từ vực thẳm, bám chặt lấy lòng bàn tay anh, mỗi một rãnh nhỏ đều như muốn rút cạn sinh cơ. Cơ thể trong suốt của Đường Đường không ngừng tan biến, mỗi giây trôi qua đều có những điểm sáng nhỏ vụn bong tróc khỏi người cô bé, tựa như ngọn nến tàn trước gió. Cô bé cố gắng mỉm cười, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: "Anh ơi, Đường Đường không sợ đâu..."
Câu nói này như một nhát búa nặng nề nện thẳng vào tim Lâm Uyên. Khóe mắt anh lập tức tràn đầy những giọt lệ nóng hổi, tầm nhìn trở nên nhòe đi. Anh nhớ lại lần đầu gặp gỡ, cô bé Đường Đường nép mình trong góc miếu Thổ Địa, rụt rè nhìn anh, khi đó ánh mắt cô bé đầy rẫy sự sợ hãi và bất an; nhớ lại dáng vẻ cô bé dùng sáo bạc xua tan bóng tối cho mọi người trong chuyến phiêu lưu, bóng dáng nhỏ bé đứng trước đội ngũ, ánh mắt kiên định và dũng cảm. Lúc này, trong đôi mắt to tròn vốn đầy linh động kia đang phản chiếu dáng vẻ đau đớn giãy giụa của anh, nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng của sự tin tưởng. "Anh không thể để mất thêm bất kỳ ai trong số các em nữa!" Lâm Uyên gào thét trong lòng, móng tay đâm rách lòng bàn tay, máu tươi nhỏ xuống trái tim
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chuyen-trong-tay-dem-diet-than/3024955/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.