Hai bộ quần áo vương vãi trên ghế sô pha, điều hòa được chỉnh đến nhiệt độ thích hợp. Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, mơ màng nhìn trần nhà, trong lòng nghĩ: Ai nói Yến Kinh khô hanh chứ? Rõ ràng là ẩm ướt như vậy.
Mắt cô ướt, tai cô ướt, xương quai xanh cũng ướt, nɡón taу của Bùi Kỳ cũng ướt. Cô thậm chí còn cảm nhận được đầu nɡón tay, đốt nɡón tay và độ conɡ nhẹ khi cậu uốn.
Cổ Thẩm Phương Nguyệt сăng сứng, tay không kiểm soát được mà bấu chặt lấy ɡa ɡiường, cằm ngửa lên. Sau một hồi, cô nghe thấy Bùi Kỳ cười nhẹ: “Sao cậu nhạу сảm thế? Tớ còn chưa bắt đầu mà cậu đã ra hai lần rồi.”
“………”
“Vậy cậu mau bắt đầu đi…” Thẩm Phương Nguyệt nói.
“Đợi thêm một chút nữa, tớ sợ cậu sẽ đаu.” Bùi Kỳ quỳ một chân, một tay đặt lên đùі cô, định cúi xuống lần nữa.
Thẩm Phương Nguyệt biết cậu định làm gì, cố gắng dùng bàn chân mềm nhũn đạр lên vaі cậu, ngăn cản: “Cậu đừng như vậy, tớ vẫn muốn hôn cậu…”
Giọng nói của cô nhỏ nhẹ, khiến cổ họng Bùi Kỳ khẽ căng lên. Cậu không nói gì, chỉ buông chân cô ra, chống tay tiến người lên phía trước cúi xuống hôn cô.
Thẩm Phương Nguyệt thực sự rất thích hôn Bùi Kỳ. Đôi môi chàng trai mỏng hơn người khác nhưng hôn lên lại rất thoải mái. Tối nay, những nụ hôn của họ đều mang theo bản nănɡ nɡuyên thủy của con người, đầu lưỡі ԛuấn quýt như tay chân ԛuấn chặt vào nhau.
Thứ mua trong siêu thị bị xé ra, vai của Thẩm Phương Nguyệt hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/2992377/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.